
Fancom vừa đọc được bài này trên trang báo VLeague và muốn chia sẻ với mọi người để cùng thấy một mặt cuộc sống của một bộ phận các cầu thủ. Bài báo không ghi rõ nguồn từ đâu nên cũng có thể có phần không đúng, nhưng vụ việc 3 cầu thủ SLNA vừa rồi bị dương tính với chất kích thích (vẫn chưa ngã ngũ) làm chúng ta phải để ý hơn về vấn đề này.
Giải bóng đá chuyên nghiệp VN bước vào năm thứ 8 nhưng cầu thủ – nhân vật chính – vẫn chưa chuyên nghiệp, nhất là trong cách sinh hoạt và hành xử ngoài đời. Bên cạnh những cầu thủ chuyên cần tập luyện, thi đấu hết mình và sống lành mạnh là một bộ phận cầu thủ bị đồng tiền lôi kéo, ăn chơi sa đọa. Họ trở thành lực cản của nền bóng đá và làm ô nhiễm môi trường thể thao đòi hỏi sự lành mạnh
Bước chân vào vũ trường, các cầu thủ thường truyền miệng nhau một câu nói để chứng tỏ họ không thua kém ai khác trong việc ăn chơi sành điệu, đó là: “Trai tài chơi thuốc lắc, gái sắc hút tài mà”. Với giá tiền không quá lớn của những loại ma túy này, trung bình mỗi “bin” thuốc (dân sử dụng quen gọi) khoảng từ 50.000 đồng đến 300.000 đồng nên chuyện các cầu thủ với thu nhập hàng chục triệu đồng/tháng bỏ ra vài trăm ngàn mua thuốc để lắc và hút chỉ là chuyện nhỏ.
Bị khích tướng là… chơi
Ở một thành phố mà người dân sống nhờ nhiều vào khai thác du lịch biển như Nha Trang, chuyện ăn chơi của cầu thủ đội bóng xứ biển này tất nhiên chẳng thoát được tai mắt của người hâm mộ bóng đá. Hầu như tuần nào, người dân quanh khu vực khách sạn Lodge cũng được “diện kiến” một số cầu thủ Khatoco Khánh Hòa tóc tai rối bời, gương mặt phờ phạc rời khỏi vũ trường nằm dưới tầng hầm khách sạn lúc trời hừng sáng.
Những cái tên được điểm mặt thường xuyên lui tới Lodge không hề xa lạ bởi họ đều được xem là những trụ cột, những tài năng trẻ của bóng đá Khánh Hòa trong vài mùa bóng trở lại đây.Thậm chí có lần, một người bán thuốc lá gần khách sạn đã chửi thẳng một cầu thủ được xem là tương lai hứa hẹn của bóng đá Khánh Hòa: “Nhìn mặt mày thế này, đá đấm gì được mà ra đường còn vênh váo. Mày cứ theo mấy thằng đàn anh kia đi lắc nhiều vào thì chắc được hết giải này (V-League 2008), thằng Tuấn (HLV Hoàng Anh Tuấn của Khatoco Khánh Hòa) cũng đá mày xuống đội trẻ thôi, con à!”.
Chính tiền vệ tuyển VN Lê Tấn Tài trong một lần tâm sự cùng chúng tôi đã nói: “Anh có nhớ thằng Lý Thú Đức ở đội U11 Khánh Hòa từng tỏa sáng tại giải nhi đồng toàn quốc ở TPHCM năm 2005 không? Các thầy kỳ vọng vào nó lắm. Vậy mà mới đây, nó đã bị đuổi khỏi đội U15 Khánh Hòa vì mới tí tuổi đã nghiện thuốc nặng, lại còn uống rượu như nước lã nữa! Tội nghiệp, nó bị rủ rê đi chơi rồi bị khích tướng rằng “không biết lắc là lúa” nên dính luôn! Giờ thì xong đời rồi…”.
Sành điệu cùng “tử thần”
Với những cầu thủ thuộc các đội bóng nhiều tiền lắm của, lương thưởng vài chục triệu đồng/tháng thì vũ trường quả thực là chốn ăn chơi lý tưởng nhất để họ thể hiện bản lĩnh của “sao”. Cách đi chơi mà cầu thủ các đội bóng thường chọn là đi kiểu tập thể gần hai chục người như vụ của đội Xi Măng Hải Phòng vừa qua hoặc nhỏ lẻ hơn thì khoảng 5-6 người như T&T Hà Nội hay TCDK.SLNA… Vào vũ trường, họ thường chọn các góc ngồi đẹp nhất, kêu các loại rượu ngoại đắt tiền nhất, đòi phải có quản lý trưởng hoặc chủ vũ trường đến tiếp đãi…
Sở dĩ như thế bởi họ muốn gây sự chú ý, chơi trội cho các khách đến chơi khác phải nể phục danh tiếng “sao”. Chính điều này nhiều khi phản tác dụng để rồi dẫn đến những vụ xô xát mà trường hợp của thủ môn Ngọc Thế của Đà Nẵng hay Phi Hùng của Nghệ An từng bị rượt chém trọng thương là những ví dụ sinh động nhất.Thế nhưng, đã vào vũ trường thì ngoài việc chứng tỏ đẳng cấp, cái mà nhiều cầu thủ cần nhất chính là được lắc, được phê thuốc theo điệu nhạc điên cuồng tại sàn nhảy.
Văn Quyến từng nổi tiếng về khoản uống rượu, hút thuốc vậy mà khi đi chơi chung với một vài thành viên khác, bản thân tiền đạo đang thụ án kỷ luật của LĐBĐ VN này cũng phải giật mình trước màn phê thuốc của một số cầu thủ trong đội. Thậm chí, dù được xem là có chút “địa vị” trong đội bóng xứ Nghệ nhưng có lần Quyến đã bị một đàn em, khi đó còn đang ở đội U19 TCDK.SLNA, chửi thẳng: “Mày đi chơi mà không hết mình thì lần sau ở nhà đi, đừng có lẽo đẽo theo tụi tao, tai tiếng lắm!”.
Cậu nhóc dám chọc quê Văn Quyến đó không ai khác chính là tiền vệ Nguyễn Hồng Việt, người từng bị Công an TP Vinh bắt vì tàng trữ ma túy, bị CLB xử lý kỷ luật và gạch tên khỏi danh sách tham dự giai đoạn 2 V-League 2008.
Ngoại binh cũng “bay”
Năm 2000, người mê bóng đá Bình Định phát sốt trước cái tên Blessing, người liên tục mang về cho đội bóng tỉnh nhà những chiến thắng như chẻ tre ở giải hạng nhất quốc gia. Bình Định mùa đó giành quyền thăng hạng V-League và đương nhiên vua phá lưới người Nigeria này trở thành người hùng dù trước đó hoàn toàn vô danh, bị các đội bóng khác từ chối và chỉ ký hợp đồng cho Bình Định với mức giá 200 USD ở tháng đầu tiên.
Nhưng đó cũng là ấn tượng cuối cùng của Blessing vì ở mùa kế tiếp, cầu thủ này thi đấu sa sút tệ hại, lại còn bệnh tật triền miên. Lúc đó, một trợ lý HLV của Bình Định đã buộc phải lên tiếng trước ban lãnh đạo đội: “Tôi nghe nói nó bay đêm ở mấy quán bar dữ lắm! Không khéo chích choác, gái gú quá nên mắc AIDS rồi!”. Kể từ đó, Blessing chuyển xuống đá cho Lâm Đồng trước khi hoàn toàn “mất tích”, không thấy ai nhắc đến ngoại binh này nữa.Sau chuyện của Blessing 2 năm, giới ngoại binh lại rộ lên sự cố bộ ba “xe-pháo-mã” của Đà Nẵng là Iddi Batambuze-Fred Tamale-Lulenti từng khiến dân chơi ở các vũ trường tại Đà Nẵng sợ xanh mặt.
Số là sau khi bộ ba người Uganda này nổi danh ở Nghệ An rồi chuyển vào đầu quân cho Đà Nẵng, hầu như đêm nào họ cũng có mặt ở các vũ trường tại Đà Nẵng để “quậy”. Thậm chí có hôm cả ba phê thuốc đến 2-3 giờ sáng rồi không thèm về đội mà rủ gái vũ trường tìm “bãi đáp”. Đến khi phong độ cả ba sa sút thảm hại, thường xuyên bị bệnh tiêu chảy và mỗi lúc một gầy hơn, Đà Nẵng buộc phải sớm thanh lý hợp đồng để họ về nước chữa… bệnh lạ. Khi đó, giới vũ nữ ở các vũ trường trong TP Đà Nẵng mới giật mình sợ hãi, nhiều người đã đến thẳng CLB để thăm dò bệnh tình của các cầu thủ châu Phi này nhằm biết đường trị bệnh cho mình!