Browsing the archives for the Rivaldo tag.

HA.GL & “hội chứng” Lee Nguyễn

Cầu Thủ Nhập Tịch/Việt Kiều, V-League

Trong mấy ngày gần đây, các báo online đều đưa tin Lee Nguyễn sẽ chắc chắn trở thành người của HAGL. Cầu thủ này sẽ về tới Việt Nam vào tối ngày 16/1 và có buổi ra mắt chính thức ngay 17/1 tại khách sạn Rex. Bản hợp đồng của Lee Nguyễn kéo dài 3 năm. Đây là một tin vui của bóng đá Việt Nam nói chung vì như các bạn cũng đã biết, Lee Nguyễn là cầu thủ có trình độ cao, và thật sự từ thời Kiatisuk tới bây giờ, V-League vẫn chưa có một tên tuổi thực sự tham gia (mặc dù không thể bằng chuyện Rivaldo về Bunyodkor hay Zico về Sumitomo Metals - tên gọi cũ của Kashima Antlers thuộc J-League - trước đây nhưng vẫn hơn là không có).

Tuy nhiên, vẫn có khá nhiều người mù mờ về khả năng cầu thủ này và có những bài báo đả kích việc chiêu mộ Lee Nguyễn của HAGL. Điển hình nhất là bài “HA.GL & “hội chứng” Lee Nguyễn” của Tùy Phong trên báo Thể Thao Văn Hóa. Đây có thể được coi là một trong những bài báo thể thao nực cười nhất trong nhiều năm trở lại đây.

Trích đoạn bài viết: “Tất nhiên, khả năng của một cầu thủ từng khoác áo tuyển Mỹ, thì với ta là “oai” rồi. Lịch sử V-League, có lẽ chưa từng thừa hưởng một “tên tuổi lớn” của bóng đá thế giới như thế. Nhưng tưởng tượng nhé, Lee Nguyễn cầm bóng, loại bỏ 1, 2, rồi 3 cầu thủ đối phương và gì nữa? Anh chuyền bóng cho một ai đó ở tuyến trên và hết. Lee Nguyễn tài thật, nhưng cần nhớ rằng, chưa một ngoại binh nào cao 1m73 mà trở thành ông Vua ở V-League cả. Nguyễn chơi ở khu giữa sân và liệu mình anh có quán xuyến hết khu vực cực kỳ quan trọng này, điều mà đội trưởng tuyển Thái Lan Thonglao Datsakorn từng thất bại?

Không chắc là anh phóng viên đã xem Lee Nguyễn chơi trực tiếp trận nào chưa mà viết được như vậy, nhưng đọc đến đoạn này, nhất là đoạn được in đậm, thì không khỏi ngạc nhiên. Đi bóng qua 3 người rồi chuyền bóng? Thể chẳng phải đã qua hơn nửa hàng phòng ngự đối phương rồi còn đâu? Nên nhớ Lee Nguyễn là tiền vệ tấn công thuần túy, không mấy khi tham gia phòng ngự. Không những vậy, sau khi vượt qua 3 cầu thủ, Lee còn chuyền bóng được cho người khác. Ở V-League, số người làm được như vậy là bao nhiêu? Chẳng có ai cả vì nếu rê rắt được như vậy rồi thì đến người cuối sẽ bị phạm lỗi.

Ngoài ra, chuyện so sánh Lee Nguyễn với Thonglao là khập khiễng. Thonglao chưa bao giờ được các clb châu Âu để mắt tới. Anh ta còn không được các clb của Trung Quốc, hay Hàn Quốc chiêu mộ chứ chưa nói tới J-League. Lee Nguyễn cao 1m73 thật và chỉ cao ngang Thonglao nhưng Lee có nền tảng thể lực tốt hơn Thonglao nhiều nếu lấy mặt bằng thể lực V-League ra để làm chuẩn. Minh Châu cũng đâu có cao nhưng khỏe nên vẫn đá rất tốt. Hơn thế nữa, chắc các bạn còn nhớ, Lee Nguyễn có hành trình bay hơn 30 tiếng rồi ra sân ngay hôm sau đá thử việc. Lee vẫn ghi được 3 bàn và chuyền quyết định một bàn trong trận thắng Bình Định 5-1. Và nhất là, chưa có ngoại binh nào “làm vua” V-league với chiều cao 1m73 không có nghĩa sẽ không có. Điều chưa từng xảy ra trong quá khứ không đồng nghĩa với việc nó sẽ không bao giờ xảy ra trong tương lai. Ngẫm lại,  câu này của anh phóng viên cũng sai vì trước đây Kiatisuk chỉ cao có … 1m71. Có thể anh ta không cho rằng Kiatisuk “làm vua” của V-League nhưng không thể phủ nhận tiền đạo này đã tung hoành trên sân cỏ Việt Nam. Lee Nguyễn khó có chỗ đứng trên đất Châu Âu nhưng hoàn toàn có thể làm khuynh đảo giải V-League.

Fancom không phải là người duy nhất có suy nghĩ trên. McQueen trên diễn đàn ttvnol có một bài bình luận về bài báo này rất hay và fancom muốn chia sẻ với mọi người:

*** một thằng tiền vệ công mà đi bóng qua được 2,3 cầu thủ đối phương rồi sau đó còn chưa bị phạm lỗi và chuyền được nữa, thì hàng hậu vệ đối phương thủng ** nó rồi. Một trận đấu mà bị 3 lần như thế thì đối thủ thua *** nó rồi còn đâu. Muốn gì nữa? Chả lẽ thằng Lee phải đi qua cả đội rồi ghi bàn mới gọi là đỉnh.”

Về phần 2 của bài báo, mcqueen bình luận tiếp:

“Nên nhớ Lee qua Randers FC theo dạng chuyển nhượng tự do, chơi lại không phải là nổi ở Randers ( chỉ ghi 1 bàn thắng), nên chả có lí do gì HAGL phải trả 1, 2 triệu phí chuyển nhượng cả. Hơn nữa tháng 4.09 hợp đồng với Randers hết rồi, làm gì còn phí chuyển nhượng nữa.(1)

Tôi đã xem vài trận của Randers FC, đúng là Lee không phù hợp thật. Vì bọn này chơi 1 chạm và bóng dài, đua tốc độ. Lee lại là dạng cầm bóng rồi rê 1,2 nhịp rồi mới chuyền. Ngoài ra Lee là 1 dạng tiền vệ công cánh trái, chứ không phải là 1 playmaker thực sự, tung ra những đường chuyền độc cho tiền đạo giải quyết, thế cho nên anh ta không có chỗ tại Randers FC.

Một lí do nữa của Lee, theo tôi là yếu tố quyết định để 1 cầu thủ thành công tại các giải ngoại hạng châu âu, là sự lạnh lùng và khả năng cạnh tranh. Rất nhiều cầu thủ tiềm năng tại châu âu đã chìm chỉ vì lí do này. Khi anh không bất chấp tất cả, và “khôn ngoan” nữa, thì thực sự rất khó tồn tại trong 1 môi trường khắc nghiệt như ở châu âu. Đôi khi tài năng không chưa đủ. Có lẽ Lee, với bản tính rụt rè của người châu Á, cũng không thành công là vì vậy.

Thực ra về V-League cũng không phải là tồi. HAGL có tham vọng, nếu năm sau được tham dự AFC Champion League, có khi Lee lại được để mắt, và sau đó có thể thi đấu ở J-League (2). Nên nhớ chất lượng J-League không thua kém các giải ngoại hạng trung bình ở châu âu nhé. Mà môi trường lại là châu á, có lẽ thích hợp hơn.

Fancom muốn làm rõ hơn điểm (1) và (2) trong đoạn trích trên để giúp các bạn hiểu thêm. Theo luật Bosman, một cầu thủ của đội A được tự do đàm phán với các clb khác (B, C, D…) trong 6 tháng cuối của hợp đồng để đi đến chuyển nhượng tự do tới một trong những clb đã đàm phán sau khi hợp đồng với đội A kết thúc. Như vậy, trong trường hợp này, Randers FC là đội A, HAGL là đội B, và thời gian đàm phán nằm trong khoảng 6 tháng cuối của hợp đồng giữa Lee Nguyễn và Randers. Cho nên, thật dễ hiểu là lúc đàm phán, Randers có 2 lựa chọn: 1/ bán Lee Nguyễn với giá phải chăng (hoặc rẻ) để cầu thủ này chuyển nhượng ngay lập tức 2/ không bán ngay và có nguy cơ mất trắng Lee Nguyễn nếu anh ta không chịu gia hạn hợp đồng. Bởi vậy chắc chắn không có chuyện bầu Đức phải mua với giá 1, 2 triệu đô. Thậm chí chưa chắc giá chuyển nhượng của Lee Nguyễn bằng với số tiền lót tay cho Công Vinh (7 tỉ).

Điều (2) cũng rất dễ xảy ra khi từ năm nay, giải J-League cùng ACL (cúp C1 châu Á) áp dụng luật “Asian Berth” . Trong J-League, luật này cho phép các clb có thêm một cầu thủ nước ngoài thi đấu trên sân (hiện tại là 3) nhưng phải là người châu Á. Luật cũng được áp dụng một cách tương tự trong cúp C1. Trong năm nay, với luật 2 quốc tịch mới, Lee Nguyễn sẽ trở thành công dân Việt Nam. Bởi vậy, nếu thi đấu nổi bật cùng với việc J-League đang tính chuyện mở rộng sang các thị trường tiềm năng, nhất là ở Đông Nam Á (J-League ở TQ là điều rất khó vì lí do lịch sử…), chuyện Lee Nguyễn sang thi đấu ở J-League là khả thi.

Tóm lại, bài báo trên trang Thể Thao Văn Hóa dựa quá nhiều vào khả năng phỏng đoán của tác giả. Để kết thúc bài này, fancom xin đăng lại lời bình của sexmovie cũng trên ttvnol:

“Nhưng thử tưởng tượng nhé , anh PTV cầm bút , viết 1,2, rồi 3 dòng và gì nữa? Anh lại tưởng tượng rồi viết tiếp. Anh tài thật , nhưng cần nhớ rằng , chưa một PTV không có não nào mà trở thành ông Vua bồi bút ở VN cả.”

Share/Save/Bookmark

1 Comment

Tại Sao Người Việt Không Xem V-League?

V-League

Thực tế nói người Việt không xem V-League là hơi quá. Vẫn có kha khá cổ động viên đến xem từng trận và theo dõi trên báo chí cũng như TV nhưng con số vẫn rất ít so với khi đội tuyển quốc gia thi đấu hay giải châu Âu , Mỹ… Mình nghĩ đa số người (đàn ông) xem V-League trên TV khi … chẳng còn gì để xem và chẳng có gì để làm. Thỉnh thoảng có những vụ đình đám như vỡ sân, cổ động viên đánh nhau sứt đầu, rượt đuổi trọng tài .v..v… mới thu hút được một lượng khán giả theo dõi. Nhưng như thế thì không còn là mục đích chính của V-League hay VFF mất rồi.

Sao lại ít người xem vậy nhỉ? Chúng ta cùng thử đưa ra các lí do xem…

1. Tâm lý xính hàng ngoại, chê hàng nội. Như bao mặt hàng khác, V-League cũng là một sản phẩm của nền thể thao nước nhà. Với tâm lý hàng ngoại bao giờ cũng hơn (trừ đồ TQ), người Việt nói chung có sẵn suy nghĩ giải quốc nội luôn kém hơn khi … chưa cần xem trận nào hết. Bởi vậy cũng không nên xem làm gì cho mất thời gian.

2. Sợ bị lừa đảo. Hàng loạt vụ cá độ trong giới bóng đá làm người xem (những người xem ít ỏi) không tin mình sẽ được xem một trận cầu thật. Thêm tâm lý nghi kị và sợ bị lừa, nhiều người từng theo dõi chuyển sang không xem.

3. Chất lượng kém (?) và tràn ngập giải quốc tế trên TV. Trong 8 năm trở lại đây, số lượng các trận đấu trực tiếp từ giải ngoại hạng Anh, Seria, Bundesliga… trên các kênh truyền hình tăng đột biến. Tuy rằng không phải trận nào trong V-League cũng kém hấp dẫn và trận nào ở giải quốc tế cũng hay nhưng khán giả thường chỉ lựa chọn một trong hai để tiết kiệm thời gian (và không bị vợ mắng/ người yêu dỗi…). Đặt lên bàn cân và…

4. Thời gian trận đấu. Với người viết bài này, bức xúc nhất là thời gian các trận đấu. Không hiểu ban tổ chức nghĩ gì mà cho các cầu thủ chạy bắt đầu từ 3h30 chiều với các trận mùa hè (tháng 4, 5, 6, 7, 8)? Thời tiết nóng ẩm rất dễ làm mất sức cầu thủ, dẫn đến chất lượng thấp. Khán giả trên khán đài không có mái che cũng vậy, ai muốn đến? Sao không dời đến 7-8h tối, trời mát mẻ, nhiều người đi làm về xong xuôi (nếu đá giữa tuần), mà cũng đâu có EPL hay Seria A lúc đấy mà cạnh tranh?  Các tháng khác thì đá vào lúc 5h, giờ tan tầm. Khó hiểu thật?

5. Thiếu thông tin. Thông tin về V-League rất ít. Các câu lạc bộ cũng không mấy khi đưa ra thông báo về tình hình này nọ. Trừ HAGL, không có một clb nào có website cập nhật thông tin gần đây. Một clb với chi phí hoạt động tối thiểu 8 tỷ (luật mới là 12 tỷ) không làm được website tốt là điều đáng trách. Một phần hấp dẫn trong các giải đấu là thông tin chuyển nhượng thì thiếu trầm trọng. Ngoài những cầu thủ trong tuyển quốc gia, các cầu thủ khác hiếm khi được nhắc tới trong các thương vụ này và không ai biết ai đi đâu về đâu trước hay giữa mùa. Tuyệt nhiên không một báo nào có cột tin hàng ngày hay tổng hợp tất cả các vụ chuyển nhượng hoặc tin đồn. Cũng chính vì thiếu thông tin mà các cầu thủ chẳng được ai biết tới cho đến khi được triệu tập làm nghĩa vụ quốc gia.

Fancom sẽ làm một bài tổng hợp chuyển nhượng V-League trong tuần này.

6. Nhà đài kém. Chuyện BLV có lẽ không cần phải bàn thêm. Để hấp dẫn thêm khán giả, VTV, phía trả V-League 30 triệu một trận tiền bản quyền, nên tìm một người sôi nổi như Tạ Biên Cương nhưng không nói linh tinh và có trách nhiệm nghề nghiệp. VTV cũng chưa bao giờ có hình đủ 7 trận một vòng. Máy quay và cách quay một trận cũng dưới mức trung bình làm người xem khó theo dõi hết.  Chương trình xoay quanh V-League cũng ít và hời hợt. Tất cả về V-League chỉ có 1, 2 phút trên Thể Thao 24h (nếu có), 5-7 phút trên 360 độ Thể Thao (nếu có) , tổng hợp 15 phút và những pha bóng chính của 3-4/7 trận một tuần. Hết. Những điều này giúp sự thiếu thông tin càng trầm trọng và làm giảm độ hấp dẫn của giải đấu đi rất nhiều.

7. Thiếu tên tuổi lớn. Các tên tuổi lớn luôn là điểm thu hút của một giải bất kì. Hiện ở V-League, kể cả với sự góp mặt của Lee Nguyễn, không một ai có đủ sức kéo thêm khán giả tới sân như Kiatisuk trước đây. Không biết bầu Đức, bầu Thắng, hay bầu Hiển có bao giờ nghĩ tới chuyện kéo một ngôi sao như Rivaldo về chưa nhỉ? Dù ở tuổi 36, Rivaldo vẫn quá tốt so với mặt bằng V-League. Bunyodkor (Uzbekistan) làm được, sao HAGL, hay T&T không làm được?

Đây là 7 lý do fancom nghĩ ra được. Chắc chắn là còn thiếu rất nhiều. Các bạn nghĩ sao và còn lí do nào khác nữa?

—————-

Để viết comment, các bạn kéo xuống ngay phía dưới chức năng Save/Share. Sau đó, ngay ở đầu dòng tiếp theo, bạn sẽ thấy ghi “no comments” hoặc nếu đã có, sẽ có “1 comment”, “2 comments”… Nháy chuột vào đấy, ô bình luận sẽ hiện ra. Cám ơn sự quan tâm của các bạn : )

Share/Save/Bookmark

No Comments